Kết quả tìm kiếm cho "thơm lừng cho bữa tối"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 206
Sáng đi chợ quê, gặp chị ngồi bên những bó hẹ nước, rau chốc xanh mướt, tự nhiên thấy lòng chùng xuống. Có những thứ rau chỉ cần nhìn thấy thôi là ký ức đã tự biết đường trở về. Không cần ai gọi, không cần cố nhớ. Nó trở về bằng mùi bùn non, bằng màu xanh của đồng ruộng, bằng những bữa cơm nghèo mà ngon đến nỗi lớn lên rồi vẫn còn thèm.
Ở quê tôi, xả vuông là lúc người nuôi tháo nước trong vuông tôm ra để bắt cá, chuẩn bị cho vụ nuôi tiếp theo. Nước rút đến đâu, cá theo dòng nước đến đó. Nhà nào có vuông là nhà ấy có dịp cùng bà con, xóm giềng quây quần xả vuông bắt cá.
Mỗi mùa mưa về, tiếng nước rơi lộp bộp bên mái hiên cùng bản hòa âm của ếch nhái ngoài đồng lại gợi nhắc về một món ăn dân dã quen thuộc: ếch chiên nước mắm. Chẳng phải cao lương mỹ vị, những con ếch đồng sau cơn mưa qua đôi bàn tay khéo léo của người nội trợ lại hóa thành món ngon đậm đà, thơm nức, đủ sức níu chân cả gia đình quanh mâm cơm chiều.
Không chỉ hấp dẫn bởi cảnh sắc hữu tình và bề dày lịch sử hơn 300 năm, Hà Tiên còn níu chân du khách bằng một nền ẩm thực mang đậm dấu ấn giao thoa văn hóa của cộng đồng Kinh, Khmer và Hoa. Mỗi món ăn không chỉ mang hương vị riêng mà còn kể câu chuyện về sự gặp gỡ, tiếp biến và gìn giữ những giá trị văn hóa qua nhiều thế hệ.
Một bữa nắng đổ chang chang xuống sân. Má đi qua vườn về, nói mấy trái mít nở gai hết rồi, hái xuống đặng xé phơi, để chín không ai ăn bỏ uổng. Nghe má nói tự nhiên nhớ quá chừng nong mít của nội.
Những cơn mưa đầu mùa đổ xuống, nước từ kênh, rạch dâng cao, tràn bờ, kéo theo từng đàn cá đồng từ ao, đìa, ruộng, rẫy tìm đường ra sông, hồ kiếm ăn, sinh sản. Thời điểm này, mùa giăng lưới bắt cá đồng lại bắt đầu, mang theo niềm vui và nguồn thu nhập cho nhiều người dân quê.
Cùng với sự phát triển của du lịch, cơm bò Châu Phong đã trở thành điểm nhấn trong hành trình khám phá văn hóa An Giang. Nhiều du khách khi đến tham quan làng Chăm, các thánh đường Hồi giáo hay những làng nghề truyền thống đều dành thời gian thưởng thức món ăn này như một trải nghiệm không thể bỏ qua.
Cách đây hơn chục năm, tôi có bài viết “Cấm Sơn, đôi dòng...” đăng trên báo Nhân Dân cuối tuần. Lần này trở lại, ngồi trên con thuyền lướt giữa mặt hồ xanh trong ngăn ngắt dưới trời mây miền sơn cước, tôi chợt nhớ đến đêm năm nào ngủ giữa hồ cùng bố con anh Hạ và những nỗi lo về cảnh đánh bắt tận diệt khiến nhiều vùng nước từ trong hóa đục. Hôm nay, Cấm Sơn xanh hơn và những trăn trở năm xưa cũng đang dần lắng lại.
Nhớ mãi về các giống lúa mùa được xem là “hạt ngọc trời” đang mất dần, ông Lê Quốc Việt đã dày công khôi phục không gian bảo tồn đời sống văn hóa lúa mùa.
Không phải thắng cố, cũng chẳng phải những món đặc sản quen thuộc của đồng bào Mông,“vũ khí bí mật” khiến du khách đường xa phải lặn lội ngược đèo Pha Đin huyền thoại để đến bản Lồng (xã Quài Tở) lại là một loài thủy sản nằm sâu dưới lớp bùn non: Ốc dạ thả đồng. Sinh trưởng hoàn toàn tự nhiên nhờ mạch nước ngầm tinh khiết, ốc bản Lồng đang trở thành một trong những “thỏi nam châm” hút khách tìm về trải nghiệm du lịch cộng đồng…
Khi đêm xuống, nhiều tuyến đường ở phường Long Xuyên trở nên nhộn nhịp với những hàng quán bình dân. Từ cơm tấm, xôi đến các món ăn khuya quen thuộc, mỗi hương vị đều góp phần tạo nên nét riêng của ẩm thực đêm nơi đây.
Trưa ở bản Giang Mỗ (xã Thung Nai, tỉnh Phú Thọ), nắng rải lớp vàng óng dài qua thung lũng lúa. Trong sự tĩnh lặng, tiếng chiêng Mường vang vọng trong gió núi, giúp người dân bản địa ngày ngày nỗ lực bảo tồn văn hóa, tạo sức hút trong du lịch cộng đồng, thu hút khách thập phương.